logo-hoitadao-01

[DMM] Chung cư không tồn tại 2: Nhưng mà cậu ta đẹp…

Dường như là vì chịu ảnh hưởng của tình tiết bất ngờ, sự thay đổi khác thường của chung cư tạm thời dừng lại bởi một thế lực vô danh nào đó.

Vị trí của cầu thang và các phòng không hề bị thay đổi, hành lang cũng yên tĩnh như cũ, chỉ khi thật sự tập trung lắng nghe mới có thể nghe được lờ mờ tiếng khóc nức nở từ nơi sâu nhất trong bóng tối.

Trang Điệt thở phào nhẹ nhõm.

Có sự chênh lệch lớn giữa một lính mới trong game thực tế ảo so với thao tác thực tế. Trang Điệt nhịn không được tò mò liếc mắt một cái, mắt cậu trợn tròn khi thấy một chất tối đen đặc sệt tựa như chảy ra từ bên trong cái bóng của cậu xuất hiện rồi kéo thành một sợi khí đen quấn lấy mắt cá chân cậu. 

Nếu không phải đã chuẩn bị sẵn tinh thần thì hơi thở lạnh thấu xương đó đã suýt làm máu toàn thân Trang Điệt đông cứng lại.

May mắn thay ngay lúc nguy cấp, những người đồng đội dũng cảm và đáng tin cậy đã kịp thời tìm thấy cậu.

“Mọi người có thấy không?”

Trang Điệt xách cưa điện bước nhanh về phía hai người, thật ra từ trước đến nay cậu cũng chẳng gan dạ gì cho cam, bình thường còn không dám xem phim dị, lúc này tim vẫn còn đập rất nhanh: “Thứ kia đáng sợ ghê.”

Tống Hoài Dân: “…”

“Có thấy.” Lăng Tố hiểu rõ, đưa tay đỡ vai Trang Điệt, nghiêm túc khích lệ cậu: “Lần đầu gặp dễ bị dọa, cậu biểu hiện tốt lắm.”

Tống Hoài Dân cảm thấy đau đầu, ấn mạnh vào huyệt Thái Dương, ông nhìn lưỡi răng cưa sắc nhọn trên tay Trang Điệt chợt xuất hiện hai sợi bóng đen lơ lửng: “Hai người các người…”

“Đó là ‘cái bóng’ của buồng thứ bảy trong nhà vệ sinh, nó sẽ cùng đám quái vật mà mọi người từng thấy thay phiên xuất hiện để đi săn, lúc trước tôi cũng rất sợ.”

Lăng Tố không ở lại quá lâu, anh dẫn Trang Điệt vào trong phòng rồi mở đèn trần lên: “Chung cư sẽ thay đổi theo từng giai đoạn REM, bọn chúng sẽ đi lang thang trên hành lang…lão Tống, tốt nhất nên vào trong trước đã.”

Tống Hoài Dân giật mình, lập tức im miệng bước nhanh lách người đi vào phòng.

Ánh sáng từ đèn dây tóc chiếu xuống xua nhẹ đi cái lạnh và sự âm u ở khắp nơi trong giấc mơ này.

Trang Điệt chú ý thấy cách bố trí của căn phòng ngủ này y chang với căn phòng lúc cậu tỉnh dậy.

Toàn bộ giường đều được trang trí theo phong cách giản dị của thập niên 90, giường đơn khung sắt, ga giường màu trắng, vỏ chăn sọc màu xanh dương. Thời gian đồ dùng trên giường được sử dụng có vẻ không hề ngắn, tổng thể chúng đã bị giặt đến mức phai màu rồi còn có hơi ố vàng, không ít chỗ đã bị xù lông và đứt chỉ.

Đồng hồ treo tường hình đầu mèo phát ra âm thanh kim giây đều đặn chạy, thời gian hiển thị là 3 giờ 47 phút.

Trên tường có không ít các nét vẽ nguệch ngoạc, nhìn không ra quy luật hay hàm ý gì, chỉ giống như một đứa bé dùng bút màu vẽ bậy, một mặt trường khác thì lại nghiêm chỉnh dán các giấy khen đã bị ố vàng, mặt chữ hình như bị thấm nước nên trông rất mờ.

Trong góc tường có một tủ quần áo cao lớn kiểu cũ màu mận chín, cửa tủ khép hờ, ở dưới ánh đèn tạo thành một cái bóng nhỏ đen sì.

Căn phòng ít ra trông vẫn còn bình thường, Tống Hoài Dân không nhịn được mà thở phào một hơi. Ông đã bị dọa sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, đùi ông vẫn còn tê dại, ông theo bản năng đi xa khỏi chiếc đồng hồ treo tường hình đầu mèo trên vách tường, đến mép giường ngồi xuống: “Đây là giấc mơ của ai?”

“Không rõ lắm.” Lăng Tố khóa trái cửa phòng: “Trên thực tế, cho tới nay vẫn không tìm được bất kỳ ai trong khu chung cư này.”

Tống Hoài Dân khá ngạc nhiên: “Một người cũng không à?”

Lăng Tố gật đầu, anh đang cúi đầu nhìn giờ trong chiếc đồng hồ đeo trên tay, lại đi đến gần đồng hồ treo tường hình đầu mèo, so sánh thời gian hai bên.

Theo kết quả dò tìm của thiết bị, cường độ tín hiệu sóng điện não bị nhốt trong giấc mơ này ít nhất cũng phải của từ sáu đến bảy người. Một trong những người đi lạc được xác định là một nữ sinh cấp ba, mười sáu tuổi và đã hôn mê được hai ngày.

Sống cùng gia đình và bị lạc trong mơ trong khoảng thời gian ngắn như vậy thực ra vẫn ổn — tuy hôn mê có ảnh hưởng nhất định với cơ thể nhưng nếu có người chăm sóc và có điều kiện giám sát y tế kịp thời, chỉ cần nhanh chóng được nhân viên chuyên nghiệp dẫn ra khỏi mộng thì sẽ không có vấn đề gì lớn.

Loại nguy hiểm nhất thật ra là những người sống một mình, không thường xuyên liên lạc với người thân hay bạn bè, không có việc làm, dù có đi làm muộn hay vắng mặt cũng không bị ai phát hiện.

Những người này một đi đã lạc trong mơ, trừ khi bọn họ có thể dựa vào bản thân tự tỉnh lại, nếu không sẽ dẫn đến hậu quả cực kỳ nghiêm trọng trong hiện thực.

Không tìm thấy người có nghĩa là không thể sử dụng phương pháp đơn giản nhất là trực tiếp dẫn người bị lạc rời khỏi mộng cảnh, trở lại hiện thực.

“Biện pháp duy nhất là phải điều tra rõ ràng khu chung cư, phá giải hoàn toàn cơn ác mộng này.”

Lăng Tố vẫy tay: “Tiểu Trang, cậu tới xem cái này nè.”

Tống Hoài Dân thân làm phó đội trưởng đã quen với việc hỗ trợ và phối hợp với Lăng Tố, vừa mới đỡ mép giường đứng được một nửa: “…Cậu đổi cộng sự liền vậy hả?!”

“Tôi cũng không muốn đâu.” – Lăng Tố hơi áy náy nhìn cộng sự cũ của mình, “Nhưng mà cậu ta đẹp.”

Tống Hoài Dân: “…”

Trang Điệt gãi gãi mãi tóc xoăn, sửa sang lại cổ áo rồi đi đến cạnh Lăng Tố đang đứng trước tường nghiên cứu chiếc đồng hồ đầu mèo.

Lăng Tố nâng đồng hồ đeo tay lên trước đồng hồ treo tường.

Tình cảnh trước mặt Trang Điệt khá kỳ dị, hai chiếc đồng hồ chạy lệch nhau, không chỉ thời gian không giống mà ngay cả tốc độ kim giây chạy cũng chẳng hề giống.

“Tốc độ thời gian trôi đi trong mộng cảnh thường hay bất đồng với hiện thực.”

Lăng Tố giải thích cho cậu: “Có nhiều lúc chúng ta cho rằng đó là một giấc mơ rất dài nhưng khi tỉnh dậy mới phát hiện nó chỉ ngắn ngủi có mấy chục phút. Đôi khi trong mơ cảm thấy chỉ mới thoáng qua vậy mà trong hiện thực đã trôi qua lâu rồi.”

Ví dụ thường thấy nhất là mỗi ngày chúng ta bảo bản thân chỉ ngủ thêm mười phút, mắt vừa nhắm rồi mở lên đã thấy qua cả một giờ. 

“Tốc độ thời gian của giấc mơ này so với hiện thực đại khái là 1,5:1, không chênh quá nhiều, không phải vấn đề lớn.” – Lăng Tố nhắc nhở cậu: “Phải đặc biệt cảnh giác với những giấc mơ có tốc độ thời gian chênh lệch quá nhiều so với hiện thực, càng là giấc mơ kiểu này, càng dễ hoàn toàn bị lạc ở bên trong.”

Trang Điệt gật đầu, cậu có hơi ghen tị với chiếc đồng hồ mang phong cách Steampunk* siêu ngầu kia: “Đây trang bị của nhân viên chính thức à?”

*Phong cách Steampunk: Thời trang Steampunk là một nhánh của thể loại khoa học giả tưởng hay khoa học huyền bí kết hợp với phong cách công nghệ lấy ý tưởng từ máy móc chạy bằng hơi nước thế kỷ 19. Steampunk thường có những chi tiết máy móc đi kèm với trang phục quý tộc thế kỷ 19. Màu sắc thường là vàng, đỏ hay hung đỏ.

Lăng Tố mở miệng đồng ý: “Đúng rồi đó, phúc lợi nhân viên rất là phong phú, khi nhậm chức sẽ được tặng nguyên một bộ trang bị, bao ăn ở rồi còn kiểm tra sức khỏe định kỳ, năm bảo hiểm một quỹ nhà*…”

*Năm bảo hiểm một quỹ nhà(五险一金): Năm bảo hiểm và một quỹ nhà ở là tên gọi chung của một số quyền lợi bảo đảm mà người sử dụng lao động trao cho người lao động, bao gồm bảo hiểm trợ cấp , bảo hiểm y tế , bảo hiểm thất nghiệp , bảo hiểm thương tật liên quan đến công việc , bảo hiểm thai sản và quỹ hỗ trợ nhà ở .

“Được rồi, đừng nghe cậu ta nói bậy.” Tống Hoài Dân thật sự nghe không nổi nữa, mạnh mẽ cắt ngang: “Khoang ngủ sẽ không ngừng liên tục nhắc nhở thời gian thực cho chúng ta và cứ tập trung tinh thần là có thể tạo ra vật dụng thôi.”

Ở trong mơ tạo ra vật dụng vốn không phải việc gì khó, thay vì nói đó là sáng tạo thì không bằng bảo đó là toàn bộ chi tiết của đồ vật được lưu trữ trong trí nhớ. Một vật càng quen thuộc, càng ấn tượng thì đồ vật hiện ra càng chân thật.  

Hiện tại mọi người đã là cộng sự, Tống Hoài Dân cố hết sức áp chế bản năng nghề nghiệp của một vị cảnh sát lâu đời để không chú ý đến cái cưa điện trong tay Trang Điệt: “Nếu có thời gian thì chi bằng kiểm tra cái phòng này đi, hai người có phải hiện gì không?”

Tuy vẫn chưa rõ danh tính của chủ nhân giấc mơ nhưng căn phòng ngủ này không phải không có gì manh mối gì để tìm, vì dù sao nó cũng là một mộng cảnh được sinh ra từ ký ức và tiềm thức chung nên chắc chắn sẽ kiếm được chút manh mối nào đó.

Lăng Tố hơi tiếc nuối, anh khẽ thở dài rồi cất chiếc đồng hồ mà nãy giờ anh vẫn cố ý khoe ra vào cổ tay áo: “Trạng thái tinh thần của người nằm mơ rất không ổn định, ở trong tình trạng lo lắng và áp lực nghiêm trọng dài kỳ, có thể nhận ra thông qua việc thay đổi liên tục các quái vật trong mộng, cầu thang chung cư hay sự phân bố các căn phòng. Ngược lại, trong phòng ngủ biểu hiện sự mâu thuẫn rất có trật tự và tổ chức, thậm chí có phần ngăn nắp quá mức.”

“Loại đối lập mãnh liệt đến mức như giằng xé này còn thể hiện ở rất nhiều chi tiết, ví dụ như giấy khen chỉnh tề và các nét vẽ nguệch ngoạc, giường ngủ gọn gàng và cửa tủ tùy tiện khép lại…bên trong còn có đống quần áo nằm ngổn ngang.”

Lăng Tố vừa nói vừa đi đến trước tủ quần áo, kéo cửa tủ ra: “Ông Tống, con quái vật thịt viên mà mấy người thấy cụ thể là dạng gì?”

Tống Hoài Dân thấy anh tự nhiên mở cửa tủ quần áo ra vậy, lập tức sửng sốt: “Trang Điệt cũng thấy, cậu hỏi tôi làm gì?”

“Tiểu Trang sợ mà.” Lăng Tố thăm dò nhìn một vòng bên trong rồi đóng cửa tủ, quay người lại: “Mấy người các ông bị truy đuổi lâu hơn, nhìn được rõ hơn, với lại…”

Lăng Tố: “Tiểu Trang đâu?”

Tống Hoài Dân bình tĩnh lại, nhìn khắp phòng một lần, ông mở to mắt kinh ngạc.

Cửa vẫn còn khóa trái chắc chắn, Tống Hoài Dân vừa mới lục soát ở một chỗ không xa cửa mấy, có thể khẳng định là không có người rời khỏi.

Trang Điệt vẫn luôn ngồi xổm ở góc tường, giây trước còn đang nghiên cứu chiếc đồng hồ thông minh mà bản thân vừa biến ra thế mà giây sau đã biến mất khỏi phòng ngủ.

Tiếng khóc yếu ớt bỗng trở nên cuồng loạn, dần dần biến thành tiếng gầm rú đứt quãng không nghe được nội dung, cơn gió lạnh ôm theo oán niệm tràn qua khe cửa vào trong căn phòng.

Giống như có ai đó đang cầm bút màu điên cuồng vẽ lung tung lên tường, hình vẽ trên đó vốn đã xấu xí, vặn vẹo giờ lại càng khó nhìn hơn, những sắc màu hỗn loạn chẳng mấy chốc bò loạn khắp mặt trường, che đi những chữ viết chỉnh tề đã không còn nhận ra được nữa trên giấy khen.

“Chim cuốc, chim cuốc, chim cuốc, chim cuốc.”

Sau khi tiếng kêu báo đúng bốn giờ kết thúc, đồng hồ đầu mèo kéo rộng cái miệng đỏ như máu, con chim cuốc máy móc rỉ sắt lăn xuống đất, rơi thành nhiều mảnh nhỏ.

Một cục máu thịt mọc ra từ cái bụng bị vỡ của con chim cuốc, nó nhanh chóng cuốn lấy con chim rồi đục khoét hơn phân nửa khối sắt lạnh tanh.

Like
Like Love Haha Wow Sad Angry
261

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chúc bạn một ngày thật vui vẻ và nhiều may mắn ^^

ĐĂNG KÝ NHẬN EMAIL THÔNG BÁO CHAPTER MỚI