logo-hoitadao-01

[MPSMNTD] Chương 34

“Anker, Anker.”

“Anker à…”

Tuyết Kiến nhìn cậu thanh niên trước mặt với giọng điệu đầy hoài niệm và có hơi oán hận.

“Ngươi có biết ta đã gọi tên ngươi như thế bao nhiêu lần ở nơi đó không?

“…”

“Mỗi ngày ta đều van cầu ngươi xuất hiện, mỗi ngày.”

Tuyết Kiến lạnh lùng nhìn cậu.

“…Xin lỗi em.”

Anker ngây người nhìn Tuyết Kiến trước mặt, cậu muốn tự sát vì hối hận.

Cậu không hề biết.

Lúc ấy, sau khi Tuyết Lị mất tích, những người trong trấn đã cùng họ đi tìm rất lâu, cho đến khi họ tìm thấy một chiếc giày của Tuyết Lị ở bên ngoài khu rừng.

Người lớn đều nói rằng Tuyết Lị đã bị lũ quái vật bên ngoài bắt đi, ngay cả khi một cô gái trẻ như vậy có cơ may còn sống thì cũng không có hy vọng sống sót trong khu rừng tràn đầy quái vật nguy hiểm.

Người lớn trong trấn không tìm nữa, mẹ của Tuyết Lị cũng bỏ cuộc, Anker và Landis thậm chí không đến lớp mà vẫn tiếp tục tìm kiếm cả tháng trời nhưng vẫn không tìm được tin tức gì về Tuyết Lị.

Có lẽ em ấy thật sự đã chết.

Thời gian sẽ tàn nhẫn và kiên quyết xóa đi mọi vết thương trong ký ức. Tiếp đó Anker được nhận vào Học viện Ma pháp Hoàng gia và trở thành một thiên tài trẻ tuổi nổi tiếng trên toàn đại lục. Sau hàng trăm năm, khoảng thời gian đủ dài để cậu quên đi trấn nhỏ lâu đời kia và cũng quên mất cô gái nhỏ luôn dõi theo từ đằng sau lưng họ với nụ cười ngọt ngào.

Khi cậu bước vào con đường tu luyện ma pháp bằng phẳng, ở một góc khác của thế giới, trong một căn phòng thí nghiệm tối tăm, người bạn thân nhất của cậu đang phải chịu đựng sự tra tấn vô nhân đạo.

“Xin lỗi.”

Anker lại nói.

Mắt cậu thiếu niên rưng rưng, ​​trên khuôn mặt loang lổ của Tuyết Kiến vẫn mơ hồ nhìn thấy được bóng dáng ngày xưa. Nếu cô có thể lớn lên và trưởng thành thuận lợi như Anker, có lẽ cô đã trở thành một Đại Ma đạo sư nổi tiếng như Anker bây giờ.

“Đừng nhìn ta bằng loại ánh mắt này.”

Vẻ mặt Tuyết Kiến đầy vẻ chán ghét, thật ra bây giờ cô đã đủ khả năng hồi phục lại cơ thể như lúc đầu nhưng chỉ là cô không muốn làm vậy. Cơ thể đen trắng xấu xí này khiến cô cảm thấy như Tinh Kiến vẫn còn sống, vẫn còn ràng buộc chặt chẽ với mình dù sống hay chết.

“Nhưng cũng không tệ, hôm nay gặp được ngươi ở đây.” Vẻ mặt cô dần trở nên lãnh đạm: “Chỉ cần để mạng ngươi lại là được.”

“…Vậy là ngọc hiến tế hắc ám thật sự do em làm ra sao?” Anker nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Đương nhiên.” Tuyết Kiến cười cười, “”Nói đến đây, ta muốn cảm ơn ngươi. Nếu ngươi không đem viên ngọc hiến tế hắc ám bị đánh cắp đến đây, ta đã không tỉnh lại nhanh vậy được.”

“Nhưng tại sao lại là tượng của Landis?” Anker không thể hiểu được điều này.

Rõ ràng là Tuyết Kiến đang ngủ trong bức tượng nhưng bức tượng lại trông giống hệt Landis, chỉ là để ngụy trang sao? Hay là để mê hoặc cậu? Nếu là điều sau thì…làm sao Tuyết Kiến biết rằng cậu sẽ đến đây?

Không hiểu nổi.

“Sao ngươi lại ngây thơ như vậy?” – Tuyết Kiến nhìn cậu một cách thương hại, “Cho dù đã trở thành Đại Ma đạo sư thì ngươi vẫn giống như trước đây, ngu ngốc đến đáng thương, lại vô tri đến buồn cười —Lantis, hắn ta là…”

Nói rồi, Tuyết Kiến dừng lại và nhìn cậu với vẻ thích thú.

“Là cái gì?”

“Ta không muốn nói.” Tuyết Kiến mỉm cười bí ẩn: “Ta nghĩ một số thứ sẽ thú vị hơn nếu ngươi tận mắt phát hiện ra.”

“…”

Cuối cùng là người có sở thích xấu xa đến mức nào mà lại bỏ dở câu nói ngang như vậy. Anker thầm nghĩ, giận đến nghiến răng

“Em học nghi thức ma pháp từ đâu vậy?” Thấy Tuyết Kiến không muốn trả lời mình, Anke đổi câu hỏi và suy đoán: “Tên phù thủy áo đen đã dùng em làm thí nghiệm à?”

“Hắn chết lâu rồi.” Tuyết Kiến chế nhạo, “Thứ hèn hạ, bỉ ổi như vậy đáng để ta sử dụng ma pháp của gã sao? Nhưng sau khi giết gã, ta vẫn nhận được rất nhiều thứ tốt, chẳng hạn như lũ Orc này là nô lệ bị bỏ lại bởi thứ chó đó. “

Anke cau mày: “Vậy thì năng lực của em…”

Có một sức mạnh tà ác màu xám lơ ​​lửng trên người Tuyết Kiến, sức mạnh này không nằm trong vùng nhận thức của Anker, không phải là ma pháp mà cũng không phải là đấu khí, tro bụi bốc lên và hơi thở điên cuồng dâng trào là thứ mà Anker chưa từng thấy qua.

“Nó đến từ thần của ta.” Tuyết Kiến được bao quanh bởi một loại năng lượng tử khí mạnh mẽ, đó là nguồn gốc sức mạnh của cô, “Rất đẹp đúng không?”

“Thần?” Anker hơi sửng sốt: “Thần của Thần quốc à?”

Cậu đã từng giao chiến qua với thần từ Thần quốc, cũng có hiểu biết với loại không gian khác như Thần quốc nhưng chưa bao giờ nghe thấy sự tồn tại của loại tử khí này.

“Thần quốc cũng xứng gọi là thần sao?” – Tuyết Kiến nói: “Thần của ta mới là người đứng đầu vạn giới. Một ngày nào đó, ngài sẽ đến thế giới này…”

“Ma pháp trên người ngươi sắp hết rồi phải không?” – Tuyết Kiến đột ngột thay đổi cuộc trò chuyện.

“!”

Anker sửng sốt.

Trong lúc nói chuyện với Tuyết Kiến, thời gian lặng lẽ trôi qua và trạng thái ma pháp được thêm vào bởi hai quyển trục ma pháp trên cơ thể cậu cũng sắp hết hiệu lực.

Cơn lốc ma pháp màu xanh đang quay cuồng cũng dần dần dập tắt.

“Đại Ma đạo sư sư trẻ tuổi nhất, tuyệt vời và xuất chúng nhất đại lục.” Tuyết Kiến nheo mắt lại: “Tuy không biết tại sao mà ma lực trên người ngươi lại ít đến đáng sợ nhưng ta nghĩ ngươi vẫn là một tế phẩm xuất sắc.”

Tinh thần lực của Anker nhanh chóng bắt được tia nguy hiểm.

Nhẫn làm phép trong tay lóe lên, cậu trực tiếp phóng ra một thuật tốc biến, thân ảnh biến mất tại chỗ, sau đó lập tức xuất hiện cách đó năm mét.

“Ầm!”

Chân của Anker vừa chạm đất thì sự rung chuyển dữ dội gần như lật úp cậu xuống đất, một hố sâu khổng lồ đột nhiên xuất hiện nơi cậu ấy đang đứng và nó đang nhè nhẹ tỏa ra từng đợt tử khí.

Em ấy thật sự muốn giết mình!!

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Anker, trong khoảnh khắc tiếp theo, một chùm tử khí dày đặc khác ngưng tụ, bắn thẳng về phía Anker!

Không kịp sử dụng tốc biến, Anker chỉ có thể ngưng tụ ma lực, các nguyên tố ma pháp trên không trung nhanh chóng tụ lại, tạo thành một tấm khiên màu xanh nhạt trong suốt trước mặt cậu.

Ngay khi lá chắn ma pháp và tử khí tiếp xúc với nhau, Anker thầm nghĩ không ổn rồi!

Tử khí này chứa đầy năng lượng âm u lạnh lẽo, sức chiếm đoạt và sức ăn mòn ẩn chứa trong đó là thứ mà Anker hiếm khi thấy trong đời. Ngay khi chiếc khiên vừa chạm vào, ma lực cậu tụt xuống như đê vỡ!

Chỉ trong một giây ngắn ngủi, ma lực của Anker đã thấy đáy!

Đây…đây là sức mạnh của cấp bậc Đại Ma Đạo Sư.

Anker mở to mắt.

Đại Ma Đạo Sư là danh hiệu cao nhất của nghề Ma pháp sư, trên thực tế, sau khi đạt đến đỉnh cao của các loại nghề nghiệp khác nhau, họ đều có khả năng như nhau để liên hệ với cội nguồn thế giới. Với nghề Kiếm sĩ thì được gọi là Thần kiếm và với Mục sư là Giám mục…

Cấp bậc này có một tên gọi chung là Bán thần.

Ở đại lục này, Bán thần đã là chiến lực cao nhất giống như luyện đến mãn cấp trong game. Không còn chênh lệch về cấp bậc mà chỉ có chênh lệch giữa trang bị tốt xấu và các nghề nghiệp mạnh yếu khác nhau. Nếu muốn tiến xa hơn chỉ có thể mở ra bản đồ mới – tức là đến Thần quốc.

Ý thức của thế giới giống như một quy luật ràng buộc chặt chẽ tất cả chúng sinh, ngay cả những vị thần ở trên Thần quốc cũng sẽ bị áp chế bởi ý thức của thế giới khi họ đến đại lục này và bị giảm xuống cấp độ Bán thần.

Mặc dù Anker chưa từng gặp qua sức mạnh của Tuyết Kiến nhưng chắc chắn thực lực của cô đã vào hàng Bán thần rồi!!

Nếu là Anker trong thời kỳ hoàng kim thì có thể vẫn còn khả năng chiến đấu nhưng bây giờ…

“Ầm —”

Lá chắn ngưng tụ ma lực như một tấm thủy tinh mỏng manh, chỉ cần chạm vào là nó lập tức nhanh chóng vỡ tan. Sau đó, trong tích tắc, một lượng lớn tử khí xuyên qua ngực Anker như một ngọn giáo sắc nhọn với sức xuyên thấu đáng sợ.

Thể chất của Ma pháp sư yếu nhất trong các nghề, ma lực là nguồn sức mạnh của họ, nếu không có ma pháp bảo hộ thì thể lực của Anker cũng không hơn người thường là bao.

Anker phun ra một ngụm máu và cậu có thể cảm thấy tử khí còn sót lại vẫn đang hoành hành trong cơ thể mình, khuấy động nội tạng, cơn đau dữ dội ập đến chỉ sau vài giây, cơ thể Anker cứng đờ “thình thịch” một tiếng nửa quỳ trên mặt đất.

“Khụ, khụ, khụ…”

Anker ho dữ dội, phun ra một ngụm máu to, nhuộm áo choàng đen trên người thành một màu đậm hơn.

Sức mạnh của một Bán thần khác xa với những gì hiện tại Anker có thể chống lại…

“Đau lắm hả?”

Tuyết Kiến thong thả tiến đến và nhìn Anker đang quỳ trên mặt đất với khuôn mặt tái nhợt, cô từ trên cao nhìn xuống với vẻ mặt vô cảm: “Loại đau đớn này, ta hiểu rất rõ.”

Anker miễn cưỡng ngẩng đầu lên, cơn đau dữ dội khiến cơ thể cậu gần như mất tự chủ, mồ hôi lạnh cỡ hạt đậu từ trên trán lăn xuống làm cho cậu trông vô cùng chật vật.

“Khụ…em…” Anker đứt quãng nói: “…Em định giết anh à…?”

Vì tuổi thọ của Đại Ma đạo sư nên khuôn mặt của Anker không có nhiều thay đổi, vẫn giữ được nét ngây ngô thời niên thiếu, Tuyết Kiến vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của kẻ hay trốn học và phá phách trong trấn nhỏ từ khuôn mặt cậu.

Trong mắt cô lộ ra một chút đấu tranh và sau đó nó được che phủ bởi sự thờ ơ.

Cô đã hiến dâng linh hồn và tín ngưỡng của mình. Đối với cô, chỉ cần đó là sự chỉ đạo của vị thần mà cô ấy tin tưởng thì đó sẽ là chiến trường nơi cô sẽ xông pha chiến đấu. Miễn đó là điều có lợi cho thần, cô sẽ làm tất cả những gì có thể.

“Đương nhiên.”

Tuyết Kiến hờ hững nói, giọng điệu dần trở nên kiên định: “Thế giới này cuối cùng sẽ thuộc về thần của ta, vinh dự của ngươi là có thể hy sinh mạng sống của mình cho sự tái lâm của ngài.”

Cô còn chưa dứt lời, một tiếng “vèo” vang lên, một thanh kiếm băng sắc bén đột nhiên ngưng tụ trên không trung rồi bắn về phía cô.

Tuyết Kiến hơi nghiêng đầu và nhẹ nhàng tránh đi.

Anker dùng chút ma lực cuối cùng để ngưng tụ thanh kiếm băng này, cậu không trông mong sẽ gây ra được bất kỳ tổn thương nào cho Tuyết Kiến. Tận dụng khoảnh khắc thoáng qua này, những ngón tay run rẩy khẽ nhúc nhích, cậu rút ra một quyển trục ma pháp từ trong ba lô của mình.

Truyền tống cự ly xa!

Tốc biến tức thời chỉ là ma pháp bậc 3 và có thể xé nát không gian trong vòng năm mét để tốc biến trong khoảng cách ngắn. Trong khi Truyền tống cự ly xa là ma pháp bậc 6 và khoảng cách truyền tống có thể lên tới hàng trăm kilômét, có thể gọi nó là một loại Truyền tống trận nhỏ tùy thân.

Quyển trục ma pháp bị xé toạc, hơi thở của ma pháp không gian được khuấy động, không gian trước mặt Anker bị xé toạc, cậu dùng chút sức lực cuối cùng để điều khiển cơ thể lăn vào vết nứt không gian.

Cơ thể Anker biến mất giữa cái khe và sau đó vết nứt không gian cũng đóng lại trong nháy mắt.

Tuyết Kiến nhìn toàn bộ quá trình một cách đầy thích thú.

“Bản lĩnh của Ma pháp sư? Dường như cũng chỉ có vậy.”

Cô nói nhẹ nhàng rồi đưa lòng bàn tay ra như thể đang nắm lấy thứ gì đó trong khoảng không.

Trong giây tiếp theo, vết nứt không gian vốn đã đóng lại hoàn toàn bị xé toạc bởi đôi tay trần của cô!!

Tuyết Kiến kìm vết nứt không ngừng biến đổi bằng một tay, tay kia lại thò vào bên trong.

Sau đó từ từ kéo Anker ra ngoài.

“Ngươi không chạy thoát được đâu.” Tuyết Kiến lạnh lùng nói.

Cơ thể của Anker đập mạnh xuống đất, cậu cảm thấy xương cốt trong cơ thể mình như bị ép chặt vào nhau, phát ra âm thanh khiến người khác chua xót.

Đối mặt với một đối thủ cấp Bán thần, lúc này cậu hoàn toàn không có sức phản kháng.

Anker không tưởng tượng nỗi Tuyết Kiến lại có thể sử dụng cơ thể xé ra vết nứt không gian. Thông thường, ngoại trừ một số rất ít nghề tập trung vào nghiên cứu quy luật không gian thì chỉ có Ma pháp sư mới có thể làm được điều này.

Tử khí trên người của Tuyết Kiến cuối cùng là từ vị thần nào?

Thần quốc? Không thể nào, nếu có một sức mạnh đáng sợ như vậy ở trên Thần quốc, nó đã sớm bị tấn công bởi các vị thần khác.

Chẳng lẽ là đến từ một không gian khác…

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vô số khả năng xẹt qua đầu Anker, giây tiếp theo, cậu chỉ cảm thấy cổ mình như thắt lại, Tuyết Kiến đã tóm cổ cậu, nhấc bổng Anker lên như một con búp bê.

Từng luồng tử khí nhẹ nhàng bao trùm lấy Anker, phác họa nên những hoa văn quái dị trong không khí.

Đây là…nghi thức ma pháp.

Vào thời điểm khi hoa văn được hình thành, Anker lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh khác từ khoảng không, cậu phảng phất thấy được một không gian sâu thẳm, tĩnh mịch cùng với một ngai vàng làm từ hài cốt…

Giọng nói của một người đàn ông mơ hồ vang lên: “Ồ? Trên đời này vẫn còn tế phẩm ngon lành như vậy…không đúng, mùi trên người nó…không đúng…”

Giọng nói càng ngày càng mơ hồ, Anker cố gắng lắng nghe nhưng âm thanh càng ngày càng nhỏ, ngắt quãng, không thể nghe rõ.

Tử khí quấn càng lúc càng chặt, hô hấp của Anker cũng ngày càng yếu.

Có phải…ta sắp chết rồi không.

“Ầm —”

Một tiếng nổ cực lớn đột nhiên truyền từ trên cao xuống! Núi đất rung chuyển vang to ầm ĩ, tường đá trên đầu vỡ vụn, vô số đá vụn rơi xuống, ánh mặt trời từ trong khe nứt chiếu xuống khiến Anker không khỏi nheo mắt…

Dưới ánh mặt trời rạng rỡ, lộ ra một bóng người cưỡi trên lưng một con thú khổng lồ, mặc dù không thể nhìn thấy khuôn mặt đang quay lưng lại phía ánh sáng nhưng cậu có thể nhìn thấy đường nét cao lớn và đẹp trai do ánh mặt trời phác họa ra!

Anker mở to mắt.

“Lan…”

Cậu lẩm bẩm như những lời vô nghĩa, nhưng trước khi cậu kịp thốt ra một câu hoàn chỉnh thì đã bị cắt ngang bởi một giọng nói phóng khoáng mà lại thô lỗ.

“Hahahahahaha! Cuối cùng cũng tìm được!!”

Người đàn ông cao lớn sà xuống trên một con Điểu Sư với bộ giáp màu trắng bạc phản chiếu ánh sáng chói lọi, hắn lao tới chiến trường như một chiến binh thần thánh và trong tích tắc, thánh quang đã bao trùm toàn bộ không gian!

Tử khí bao phủ trong cơ thể Anker cũng nhanh chóng tan biến dưới thánh quang và mối liên kết với không gian bí ẩn cũng bị cắt đứt.

Tuyết Kiến hừ lạnh một tiếng, buông bàn tay đang tóm cổ Anker, nhanh chóng lui về phía sau.

“Ngươi là Tinh linh hắc ám kia à?…Bán thần?”

Người đàn ông cao lớn nhìn Tuyết Kiến và thốt lên, sau đó đưa mắt sang cậu thiếu niên trong chiếc áo choàng ma pháp màu vàng đen rồi thốt lên một tiếng lớn hơn:

“Đậu xanh, Anker?!”

Anker: “…”

Đệt.

Bộ giáp bạc, thánh quang ngất trời và con Điểu Sư mà hắn ta đang cưỡi đều minh chứng cho thân phận của hắn.

Người đứng đầu Thánh kỵ sĩ của Tòa thánh Ánh sáng, người phát ngôn của Thần ánh sáng, cha của Nova và cũng là người mà Anker ghét gặp nhất.

Ram · Filch.

Like
Like Love Haha Wow Sad Angry

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chúc bạn một ngày thật vui vẻ và nhiều may mắn ^^

ĐĂNG KÝ NHẬN EMAIL THÔNG BÁO CHAPTER MỚI