logo-hoitadao-01

[MPSMNTD] Chương 48

Theo như lời Anker nói, dù có bao nhiêu bong bóng màu hồng thì cũng sẽ bị phá vỡ một cách không thương tiếc.

Biểu cảm của Giang Duy Dật cực kỳ phức tạp, cậu giống như thấy hai mình thông qua chiếc gương giữa dãy ghế.

—— Tựa như, bản thân bị xé đôi.

Tửu lượng của Anker hoàn toàn không khớp với vẻ ngoài của cậu, qua mấy vòng, mọi người đều say khướt nhưng Anker vẫn kiên định – đứng thẳng.

“Không nổi, không nổi.” Các đàn chị đỏ mặt, liên tục xua tay: “Bọn tôi uống không nổi nữa. . . “

Mặt Anker hơi đỏ nhưng mắt vẫn sáng ngời như cũ, Lúc này đã muộn rồi, cậu tiếc nuối tiễn các đàn chị lên xe, trở lại dãy ghế, nhìn Giang Duy Dật và Roland đang nằm  không dậy nổi, mặt buồn rầu.

Nên xử lý hai người này như thế nào đây…

Roland nằm ở trên bàn lẩm bẩm hai tiếng nhưng lại không nghe được anh nói gì, Anker tò mò cúi người.

“…Giang Duy Dật…”

Roland nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm nói.

Giang Duy Dật, cậu đưa ra ý tưởng gì tệ vậy trời!

Anker chống cằm nhìn hai người họ, thầm nghĩ Roland thật sự yêu Giang Duy Dật, anh ta say như vậy mà vẫn nhớ mãi không quên tên cậu ta.

Bây giờ là lúc thích hợp nhất rồi, chi bằng đưa họ vào động phòng ngay hôm nay luôn?

Cậu gọi phục vụ, định dọn dẹp đống lộn xộn.

“Tôi chưa bao giờ thấy Lan tổng uống say đến thế này…”

Nhân viên phục vụ đương nhiên biết Roland, anh là khách hàng VIP của khách sạn này, người đó tốt bụng nói với Anker: “Bây giờ đã muộn rồi, hay là khách sạn chúng tôi dọn vài phòng, các vị ở chỗ này nghỉ ngơi một đêm đi”.

Anker nghĩ nghĩ, đồng ý.

 

Cậu cũng không biết Roland ở đâu, hiện tại đồ đệ uống say như vậy, không bằng chờ mai hai người tỉnh lại rồi thương lượng sau.

“Vâng, vậy tôi đi chuẩn bị.” Người phục vụ hơi cúi người nói với Anker.

“Dọn hai phòng là được rồi.” Anker nhắc nhở.

Người phục vụ hơi sửng sốt, sau đó nhìn hai người nằm trên bàn, chợt hiểu ra.

Một lúc sau, Anker nhìn hai người nằm cạnh nhau trên giường, lộ ra nụ cười hài lòng.

Cũng tạo điều kiện cho rồi, tiếp theo chỉ xem vận may của hai người thôi.

Cố lên nha, học trò, Giang Duy Dật, người có tình sẽ về với nhau!

Trước khi đi, bước chân của Anker ngừng lại một chút.

“Xém chút nữa quên”

Anker quay đầu lại, dùng một tay kết thủ ấn ma pháp ——

“Cường hóa tinh lực —”

“Cường hóa thân thể —”

“Thuật hoàn dương —”

Ma lực từ từ hội tụ rồi rơi vào trên người Giang Duy Dật, cái chăn bông phẳng phiu ban đầu bắt đầu hơi phồng lên…

Anker: “Anh em tốt, chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi”.

Ánh mắt cậu dừng lại ở trên người Roland đang ngủ, vừa định lặp lại trò cũ, dồn buff cho Roland.

Tuy nhiên, ngay khi tầm mắt cậu vừa dời xuống…

“Quên đi, anh không cần.”

Ma lực có hạn nên để cho ai có nhu cầu đi.

Ngày hôm sau.

“Ư…”

Đầu Giang Duy Dật đau như búa bổ đứng thẳng dậy, đỡ trán xoa một lúc, ký ức tối qua hiện lên trong đầu, cậu hồi tưởng lại một lát mới tỉnh táo lại.

“Đây là đâu?”

Cậu nhìn xung quanh, phát hiện đây là một căn phòng xa lạ, nhìn cách trang trí, hẳn là trong khách sạn.

“…Cảm ơn cậu nhiều vì đã không bỏ rơi tôi bên vệ đường.”

Giang Duy Dật nghĩ thầm. Không ngờ Anker lại chu đáo vậy, thấy cậu say còn biết cách đưa cậu vào khách sạn.

Đoán chừng Anker và Roland đã ở phòng khác tình ý mãnh liệt, củi khô lửa bốc đốt.

Giang Duy Dật vui mừng nghĩ.

Đột nhiên, mắt cậu dừng lại trên người bản thân.

“…”

Giang Duy Dật nhìn chiếc chăn gồ lên bên cạnh mình, cậu ngẩn người.

Hồi lâu sau, cậu run rẩy vươn tay cầm lấy một góc chăn, chậm rãi mở ra.

Khuôn mặt đẹp trai cùng với vẻ tức giận của Roland xuất hiện trước mặt hắn.

“!!!”

Giang Duy Dật giống như nhìn thấy Voldemort, trong mắt đầy vẻ kinh hãi, cơ thể không ngừng lùi lại, cuối cùng ngã phịch xuống giường và ngã quỵ trên sàn.

“Đờ mờ!”

Con ngươi của Giang Duy Dật run lên và một giây sau, cậu bắt đầu kiểm tra quần áo của mình.

“Đờ mờ!”

Mắt cậu bắt đầu dậy sóng.

Kích thước quen thuộc này nhìn là biết kiệt tác của Anker!

Giang Duy Dật nghiến răng nghiến lợi: “Thằng nhóc thúi!”.

Cậu cúi đầu lặng lẽ xuống giường.

Mặc dù hơi xốc xếch nhưng quần áo vẫn mặc trên người, thoang thoảng mùi rượu, không có dấu vết bị cởi.

Cơ thể cũng ổn, không có cảm giác lạ.

Giang Duy Dật thở phào nhẹ nhõm, cậu nhìn Roland, phát hiện ông chủ của mình cũng ăn mặc tươm tất, hai người chỉ nằm chung một giường mà ngủ một cách bình thường.

Chuyện gì đây trời.

Cậu như xuất thần mà hiểu ra, nghĩ đến phản ứng của Anker cả đêm đó, cậu cảm thấy nhất định đã có một hiểu lầm vi diệu nào đó.

Việc hiểu lầm này trước tiên không đề cập tới, ưu tiên hàng đầu là tốt nhất nên rời khỏi hiện trường trước khi Roland tỉnh dậy.

Nghĩ đến cảnh mình chạm mắt Roland, ngón chân của Giang Duy Dật bắt đầu hoạt động, xấu hổ đến nổi có thể đào có thể ra một đống biệt thự cao cấp ba tầng.

Cậu nhón chân lên, mỗi bước đều quay đầu nhìn xem Roland đang làm gì.

May mắn thay, ông chủ vẫn chưa tỉnh dậy.

Giang Duy Dật thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Bên kia, Anker ở phòng bên cạnh cũng đã tỉnh lại.

Không biết đêm qua có chuyện gì xảy ra giữa Giang Duy Dật và Roland không, liệu mối quan hệ của họ có tiến triển gì không?

Cậu thầm nghĩ, sau đó mặc quần áo, chuẩn bị dò hỏi tin tức.

Vì tình yêu của bạn tốt và học trò, mình đúng là lo lắng không yên mà.

Cậu không khỏi thầm tán thưởng chính mình.

Giang Duy Dật nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng và nghe thấy một giọng nói lanh lảnh sau lưng.

“Là cậu?”

Cậu giật mình quay đầu lại, đập vào mắt cậu là Lâm Vãn Vãn mới thấy tối qua.

Lâm Vãn Vãn cau mày, cô thấy Giang Duy Dật khom người, đồ quấn quanh eo, bước ra khỏi phòng, xuyên qua khe cửa, cô cũng nhìn thấy quần áo của Roland.

“…”

Toàn thân Lâm Vãn Vãn như bị sét đánh, cô sững người tại chỗ.

“Cậu…với Roland?”

Lâm Vãn Vãn không tin nổi mà nói với Giang Duy Dật.

“Hả? Đợi đã, không phải không phải…”

Giang Duy Dật hoảng sợ mà liên tục xua tay.

“Tại sao Roland lại đi cùng cậu…” Lâm Vãn Vãn sửng sốt hỏi.

Cô vì việc kinh doanh của gia đình nên đến khách sạn bàn công việc. Buổi tối cô ở lại đây, trăm triệu lần cũng không ngờ khi vừa thức dậy lại thấy một màn kích động như vậy.

Nếu là Anker ra khỏi phòng, cô còn có thể hiểu được. Hơn nữa sau khi biết Roland thích con trai, cô cảm thấy mình thua Anker cũng không có gì sai. Nhưng nếu là cậu thanh niên với ngoại hình và khí chất cực kỳ bình thường này thì cô không hiểu nổi.

Đối mặt với ánh mắt của Lâm Vãn Vãn, Giang Duy Dật nhắm mắt lại và giải thích một cách cam chịu: “Cô thực sự hiểu lầm rồi, thật ra Roland thích Anker.”

“?”

Giang Duy Dật đã hiểu sơ được hiểu lầm bên trong:  “Nói ra thì phức tạp, tôi luôn cho rằng Anker cũng thích Roland, nhưng hình như…”

Sau đó, cậu tóm tắt lại sự việc, cậu nghĩ Lâm Vãn Vãn là bạn của đám Anker nên nói năng không có kiêng kị gì. Khi nói về những gì đã xảy ra, chính Giang Duy Dật cũng đã nhận ra sự nhầm lẫn trong đó, đúng là dở khóc dở cười.

Sau khi nghe Giang Duy Dật kể lại, Lâm Vãn Vãn im lặng.

Anker ở phòng bên cạnh cũng im lặng.

“…”

Đợi đã, vậy Giang Duy Dật không thích Roland?

Roland cũng không có ý với Giang Duy Dật?

Roland thích mình?

Người Roland thích lại là mình.

Nhận thức này làm Anker vô cùng lúng túng đứng lên.

Sau khi hiểu ra rồi nhớ về những chuyện liên tiếp đã xảy ra từ khi quen biết Roland cho đến nay Anker cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Nếu là Anker trước đây tuyên bố muốn tìm một người Trái Đất để yêu đương, sau khi biết chuyện này có khi sẽ không rối rắm tẹo nào. Nhưng hiện tại sau khi biết chuyện của Landis, Anker không còn nghĩ đến chuyện yêu đương nữa.

Cậu có việc quan trọng hơn phải làm.

Hơn nữa, đối phương là học trò của cậu và lại còn rất dịu dàng, cho nên không thể nào giữ ý nghĩ “chỉ chơi đùa” được.

Anker sợ thật, một khi cậu ý thức được “Roland đang nghiêm túc”, cậu không khỏi muốn lùi bước.

Chờ đến khi Lâm Vãn Vãn đi rồi, lúc này Anker mới từ trong phòng đi ra, lập tức bắt gặp ánh mắt của Giang Duy Dật.

“Cậu…”

Nhìn thấy Anker, Giang Duy Dật vô cùng tức giận, đang định dạy cho tên Ma pháp sư đang bối rối trước mặt một bài học thì bị Anker cắt ngang.

“Trước hết đừng nói nữa, ta nhớ trong game còn có việc, ta về trước!”

Anker quăng câu đó xong liền rời khỏi hiện trường như thể chạy trốn.

Có phải cậu ta nghe thấy rồi không ta?

Giang Duy Dật nhìn bộ dạng chạy như bay của Anker mà lâm vào trầm tư.

Hắn đang yên tự hỏi thì cánh cửa sau lưng lặng lẽ mở ra.

Nghe thấy động tĩnh, Giang Duy Dật vô thức quay đầu lại và cùng Roland nhìn nhau.

Roland như vừa mới ngủ dậy, trong mắt còn hơi mơ màng, sau đó nhìn Giang Duy Dật quần áo không chỉnh tề, mê mang dần tỉnh táo lại.

“…”

“…”

Bầu không khí đột nhiên trở nên im lặng khó xử.

“Ông, ông chủ, anh nghe tôi giải thích…”

Anker chạy một mạch như điên, giống như phía sau lưng có thú dữ truy đuổi cậu, lập tức về tới căn chung cư của mình.

Sau khi đóng cửa lại, Anker ném mình lên trên sô pha, ngây người nhìn núi đồ ăn vặt nhỏ mà Roland gửi tới.

Roland…thích mình á?

Sao Roland lại thích mình?

Nghi vấn xoay quanh trong đầu Anker, bỗng nhiên, điện thoại cậu reo lên, cậu lấy ra xem thì là Roland gọi tới.

Anker do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng nhấc máy.

“Anker…”

Ở đầu dây bên kia, giọng của Roland truyền tới.

“La, Roland…” Anker nhất thời không biết nên nói cái gì, cậu lắp bắp hồi lâu vẫn không nói ra được một câu hoàn chỉnh.

Roland thậm chí còn không gọi thầy ơi mà trực tiếp gọi tên của Anker, điều này làm cậu đột nhiên cảm thấy như làm chuyện xấu bị bắt quả tang, vô cớ cảm thấy áy náy.

Hai người im lặng một lúc, Anker thầm nghĩ, mình cứ giả vờ như không biết đi.

Nếu không sẽ rất xấu hổ…

Cậu hạ quyết tâm, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Ta lên game đánh phó bản trước đây, hai người muốn đi cùng không…”

“…Không đi.” Roland nói.

…Anh ta đang tức giận phải không?

Anker thấy giọng điệu của Roland không ổn, cảm giác như tức giận và bất đắc dĩ.

Rất lâu trước đây, khi đối mặt với những trò nghịch ngợm gây sự của cậu, Landis thường dùng giọng điệu này để mắng cậu.

Giọng điệu quen thuộc này khiến lòng Anker càng thêm rối bời, cậu lắp bắp nói: “Được… được, vậy anh cứ bận việc của anh trước đi, đám Thanh Ca còn đang đợi ta, ta onl trước…”

Cuối cùng, không đợi Roland trả lời, cậu nhanh chóng cúp điện thoại.

Hiện tại tâm cậu loạn như ma, thậm chí không biết phải đối mặt với Roland như thế nào. Đối với người học trò của mình, thiện cảm là có, nhưng muốn thật sự nói thích thì có vẻ như vẫn chưa đạt đến điểm đó.

Cậu thậm chí còn không biết cảm giác thích là như thế nào.

Thông qua giọng của Roland, Anker lại nghĩ tới Landis.

Tại trấn nhỏ ở dãy núi Nữ thần phương Bắc, cậu đào được cuốn nhật ký của mình, nó được đánh dấu: Ghi lại tình cảm thuở thiếu niên của Đại Ma đạo sư Anker, giờ ngẫm lại đoạn này, cậu dường như có một cảm giác khác.

Cảm xúc của mình đối với Landis là thích sao?

Loại cảm xúc khó tả trong lòng này chính là thích sao?

Anker không biết đáp án, thậm chí cậu còn muốn trốn tránh đáp án, cho nên thời điểm đối mặt với Roland, Anker cũng lựa chọn phương pháp trốn tránh như vậy để đối phó..

Cậu lại nằm xuống trong cái “kén” trắng tinh, trong đầu hiện lên hình ảnh Roland và Landis. Hai người họ có đôi mắt rất giống nhau, rõ ràng là hai người nhưng hình ảnh của bọn họ trong đầu Anker lại dần chồng lên nhau, làm cậu như không thể phân biệt được.

Khoang mô phỏng dần dần đóng lại, Anker nhắm mắt lại, cảm giác linh hồn của mình tựa như xuyên qua một cái đường hầm thật dài, suy nghĩ miên man dần dần trôi dạt nơi khác.

Khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã xuất hiện trong trò chơi.

Anker vẫn đứng ở nơi offline trước đó, xung quanh có rất nhiều người chơi đang luyện cấp.

Cậu mở kênh trò chuyện lên, trên cùng là tin nhắn của Thanh Ca.

Sau vài ngày luyện cấp, lượng lớn các bang hội tinh anh trong game đã đạt đến cấp 10 và họ có thể đi đến thành chính thông qua truyền tống trận và tiến vào cổng truyền tống của phó bản thế giới.

Hội Kiếm Thánh do Thanh Ca lãnh đạo cũng đã tập hợp một đội để đánh phó bản, bây giờ họ đang tập hợp tại thành chính.

Anker lắc đầu, vứt bỏ hết đống suy nghĩ rối bời đang làm mình phiền lòng.

Đừng nghĩ nhiều vậy!

Đánh xong phó bản thế giới, sau đó nhanh chóng khôi phục lại thực lực mới là điều quan trọng.

Cậu đi một đường tới Truyền Tống Trận, sau khi đưa phí truyền tống, ánh sáng lóe lên và khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã xuất hiện ở 【Thành chính Glynn】

So với Kinh đô, nơi có thể được gọi là trung tâm của thế giới, thành chính không quá thịnh vượng nhưng so với trấn nhỏ ban đầu, bất kể là những ngôi nhà xung quanh hay độ rộng của đường thì nó đã được cải thiện hơn một cấp. Rõ ràng là có nhiều chức nghiệp giả hơn trên đường phố và có thể thấy một số người chơi đang lần lượt được dịch chuyển qua Truyền Tống trận mà tới đây.

Anker đội mũ trùm của áo choàng ma pháp và đi về phía cổng truyền tống của phó bản thế giới.

Đang đi trên đường của thành chính, một thanh niên gầy gò đột nhiên đi về phía cậu, Anker theo bản năng nghiêng người, muốn tránh người đang tiến đến, nhưng lại không kịp, vẫn đụng phải đối phương.

Rầm một tiếng, Anker khựng lại, lui về sau vaif bước.

“Xin lỗi xin lỗi!”

Cậu thiếu niên nhanh chóng xin lỗi Anker.

“Không sao.”

Anker vỗ vỗ áo choàng, không để ý nói.

“Tôi xin lỗi vì không để ý đường, làm bẩn áo choàng của ngài…”

Thiếu niên vừa nói vừa tiến lên một bước, muốn giúp Anker phủi bụi trên áo.

Anker vừa định nói không cần thì đột nhiên, tinh thần lực chấn động, trong lòng dâng lên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.

“Vút —”

Một ánh sáng sắc nhọn lóe lên, thanh niên gầy yếu trước mặt cúi đầu, không biết từ lúc nào, trong tay hắn xuất hiện một con dao găm sắc bén, giống như chớp phi nước đại, tấn công vào mặt Anker!

Like
Like Love Haha Wow Sad Angry

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chúc bạn một ngày thật vui vẻ và nhiều may mắn ^^

ĐĂNG KÝ NHẬN EMAIL THÔNG BÁO CHAPTER MỚI